太和公主还宫
天骄发使犯边尘,汉将推功遂夺亲。离乱应无初去貌,
死生难有却回身。禁花半老曾攀树,宫女多非旧识人。
重上凤楼追故事,几多愁思向青春。
tiān
天
jiāo
骄
fā
发
shǐ
使
fàn
犯
biān
边
chén
尘
,
hàn
汉
jiāng
将
tuī
推
gōng
功
suì
遂
duó
夺
qīn
亲
。
。
lí
离
luàn
乱
yīng
应
wú
无
chū
初
qù
去
mào
貌
,
sǐ
死
shēng
生
nán
难
yǒu
有
què
却
huí
回
shēn
身
。
。
jìn
禁
huā
花
bàn
半
lǎo
老
céng
曾
pān
攀
shù
树
,
gōng
宫
nǚ
女
duō
多
fēi
非
jiù
旧
shí
识
rén
人
。
。
zhòng
重
shàng
上
fèng
凤
lóu
楼
zhuī
追
gù
故
shì
事
,
jǐ
几
duō
多
chóu
愁
sī
思
xiàng
向
qīng
青
chūn
春
。
。