太平观

宋代 郭祥正
下马携瘦筇,凌晨极幽赏。腾身孤峰半,纵目浮云上。 严严洞天路,霭霭灵气王。古木藏春容,飞流落天幌。 断崖倾郁萝,深宫秘真像。坛心綵虹贯,幡脚仙飙飏。 老鹤时一鸣,众鸟不敢傍。人寰杳何处,仕路险已忘。 高歌乐逍遥,抚掌遗得丧。长生岂无术,静理聊自放。 独醒世不容,苟合情辄枉。咄嗟胡为乎,兹焉卜长往。
xià xié shòu qióng   líng chén yōu shǎng téng shēn fēng bàn zòng   yún shàng    
yán yán dòng tiān   ǎi ǎi líng wáng cáng chūn róng fēi   liú luò tiān huǎng    
duàn qīng luó   shēn gōng zhēn xiàng tán xīn cǎi hóng guàn fān   jiǎo xiān biāo yáng    
lǎo shí míng   zhòng niǎo gǎn bàng rén huán yǎo chǔ shì   xiǎn wàng    
gāo xiāo yáo   zhǎng de sàng cháng shēng shù jìng   liáo fàng    
xǐng shì róng   gǒu qíng zhé wǎng duō jiē wéi   yān bo cháng wǎng