唐多令 寄湘涛

清代 关锳
斜日杏花收。微寒上玉篝。一重帘、一段春愁。见说画屏灯也上,独自个、下帘钩。 无语自凝眸。螺峰敛碧秋。倚阑干、照遍春流。门外绿杨风又起,便不皱、怎教休。
xié xìng huā shōu wēi hán shàng gōu zhòng lián duàn chūn chóu jiàn shuō huà píng dēng shàng   xià lián gōu
níng móu luó fēng liǎn qiū lán gān zhào biàn chūn liú mén wài 绿 yáng fēng yòu   biàn 便 zhòu zěn jiào xiū