踏莎行 张家口旅行竟日,愁不能已,写此寄怀

清代 陈去病
揽辔登车,凭高瞰远。胡沙一片连天晚。故园消息近如何,梅花落尽愁难返。 瀚海烽多,哀鸿唳断。天涯白发人应倦。朔风吹彻乱鸣笳,伊谁解道春将半。
lǎn pèi dēng chē   píng gāo kàn yuǎn shā piàn lián tiān wǎn yuán xiāo xi jìn   méi huā lào jǐn chóu nán fǎn
hàn hǎi fēng duō   āi hóng 鸿 duàn tiān bái rén yīng juàn shuò fēng chuī chè luàn míng jiā   shuí jiě dào chūn jiāng bàn