田家春晓

宋代 周锷
田家无四邻,开门惟有树。不复辨山翠,苍茫见春雾。 携锄出原坂,牛迹纷满路。布谷时一声,飞过西溪去。
tián jiā lín   kāi mén wéi yǒu shù biàn shān cuì   cāng máng jiàn chūn
xié chú chū yuán bǎn   niú fēn mǎn shí shēng   fēi guò 西