题韩干画马

宋代 虞集
韩生观马十二闲,时写一二传人间。坡翁尝来伯时宅,见此遗迹开衰颜。 前行如云尘不动,后者追风绝飞鞚。昔人能事已可能,始觉赏识非虚讽。 昔观秘府韩绝少,得见龙眠已惊倒。使人读诗如见画,人中岂复生坡老。 五云之中天上奇,代产名驹天子骑。神明尚令后古见,莫叹韩生非画师。
hán shēng guān shí èr xián   shí xiě èr chuán rén jiān wēng cháng lái shí zhái   jiàn kāi shuāi yán
qián xíng yún chén dòng   hòu zhě zhuī fēng jué fēi kòng rén néng shì néng   shǐ jué shǎng shí fēi fěng
guān hán jué shǎo   jiàn lóng mián jīng dǎo shǐ 使 rén shī jiàn huà   rén zhōng shēng lǎo
yún zhī zhōng tiān shàng   dài chǎn míng tiān shén míng shàng lìng hòu jiàn   tàn hán shēng fēi huà shī