题开元寺牡丹

唐代 徐凝
此花南地知难种,惭愧僧闲用意栽。海燕解怜频睥睨, 胡蜂未识更徘徊。虚生芍药徒劳妒,羞杀玫瑰不敢开。 惟有数苞红萼在,含芳只待舍人来。
huā nán zhī nán zhǒng   cán kuì sēng xián yòng zāi hǎi yàn jiě lián pín  
fēng wèi shí gèng pái huái shēng sháo yào láo   xiū shā méi guī gǎn kāi
wéi yǒu shù bāo hóng è zài   hán fāng zhǐ dài shè rén lái