题刘秀才新竹

唐代 杜牧
数茎幽玉色,晓夕翠烟分。声破寒窗梦,根穿绿藓纹。 渐笼当槛日,欲碍入帘云。不是山阴客,何人爱此君。
shù jīng yōu   xiǎo cuì yān fēn shēng hán chuāng mèng   gēn chuān 穿 绿 xiǎn wén
jiàn lóng dāng kǎn   ài lián yún shì shān yīn   rén ài jūn