题李尊师松树障子歌

唐代 杜甫
老夫清晨梳白头,玄都道士来相访。握发呼儿延入户, 手提新画青松障。障子松林静杳冥,凭轩忽若无丹青。 阴崖却承霜雪干,偃盖反走虬龙形。老夫平生好奇古, 对此兴与精灵聚。已知仙客意相亲,更觉良工心独苦。 松下丈人巾屦同,偶坐似是商山翁。怅望聊歌紫芝曲, 时危惨澹来悲风。
lǎo qīng chén shū bái tóu   xuán dōu dào shì lái xiāng fǎng 访 ér yán  
shǒu xīn huà qīng sōng zhàng zhàng sōng lín jìng yǎo míng   píng xuān ruò dān qīng
yīn què chéng shuāng xuě gàn   yǎn gài fǎn zǒu qiú lóng xíng lǎo píng shēng hào  
duì xīng jīng líng zhī xiān xiāng qīn   gèng jué liáng gōng xīn
sōng xià zhàng rén jīn tóng   ǒu zuò shì shì shāng shān wēng chàng wàng liáo zhī  
shí wēi cǎn dàn lái bēi fēng