题茅山李尊师山居(一作严维诗)

唐代 秦系
天师百岁少如童,不到山中竟不逢。洗药每临新瀑水, 步虚时上最高峰。篱间五月留残雪,座右千年荫老松。 此去人寰今远近,回看去壑一重重。
tiān shī bǎi suì shǎo tóng   dào shān zhōng jìng féng yào měi lín xīn shuǐ  
shí shàng zuì gāo fēng jiān yuè liú cán xuě   zuò yòu qiān nián yīn lǎo sōng
rén huán jīn yuǎn jìn   huí kàn chóng chóng