题南山友云亭

元代 王庭筠
朝游南山南,暮游北山北。所以两山云,尽与师相识。 师自出山去,云亦出山飞。两人渺何许,矫首送云归。 云归人未归,小亭无恙否。向来有奇姿,无庸变苍狗。 云兮淡而贞,载与寻宿盟。论交须耐久,持赠近无情。 清风动亭侧,明月生空碧。嘉时为招呼,相与成三益。
cháo yóu nán shān nán   yóu běi shān běi suǒ liǎng shān yún   jǐn shī xiāng shí
shī chū shān   yún chū shān fēi liǎng rén miǎo   jiǎo shǒu sòng yún guī
yún guī rén wèi guī   xiǎo tíng yàng fǒu xiàng lái yǒu 姿   yōng biàn cāng gǒu
yún dàn ér zhēn   zài xún 宿 méng lùn jiāo nài jiǔ   chí zèng jìn qíng
qīng fēng dòng tíng   míng yuè shēng kōng jiā shí wéi zhāo hu   xiāng chéng sān