听琴秋夜赠寇尊师

唐代 常建
琴当秋夜听,况是洞中人。一指指应法,一声声爽神。 寒虫临砌急,清吹袅灯频。何必钟期耳,高闲自可亲。
qín dāng qiū tīng   kuàng shì dòng zhōng rén zhǐ zhǐ yīng   shēng shēng shuǎng shén
hán chóng lín   qīng chuī niǎo dēng pín zhōng ěr   gāo xián qīn