听徐徵士弹琴

明代 王洪
客有海上仙,逍遥来东粤。手挥五弦琴,为我鼓白雪。 悠悠苍崖云,皎皎长空月。清风忽散之,馀音绕天末。 白鹤舞欲下,游鱼出复没。微物尚有会,况乃予心悦。 伊昔清庙瑟,朱弦而疏越。高山想遗声,沈河慨遐辙。 吾将和南风,持之上金阙。
yǒu hǎi shàng xiān   xiāo yáo lái dōng yuè shǒu huī xián qín wèi   bái xuě    
yōu yōu cāng yún   jiǎo jiǎo cháng kōng yuè qīng fēng sàn zhī   yīn rào tiān    
bái xià   yóu chū méi wēi shàng yǒu huì kuàng   nǎi xīn yuè    
qīng miào   zhū xián ér shū yuè gāo shān xiǎng shēng shěn   kǎi xiá zhé    
jiāng nán fēng   chí zhī shàng jīn què