题彭旭诗集后即送其南归 其一

清代 曾国藩
日日送归客,情抱难为佳。老彭复去我,内抚焉所偕。 往予初遇子,睇睐无等侪。鹰眼回高秋,势不甘尘埃。 自言困乡国,横被口语猜。绛侯畏牍背,田甲欺死灰。 脱身来洛下,稍摄惊魄回。风波一震薄,万事何有哉。 雄篇忽枉我,峻句何崔嵬。险拔肝胆露,忧患才地开。 终然达紫气,幽狱难可埋。男儿要身在,百忤宁足摧。 临歧不知报,努力乾深杯。
sòng guī   qíng bào nán wéi jiā lǎo péng nèi   yān suǒ xié    
wǎng chū zi   lài děng chái yīng yǎn huí gāo qiū shì   gān chén āi    
yán kùn xiāng guó   héng bèi kǒu cāi jiàng hòu wèi bèi tián   jiǎ huī    
tuō shēn lái luò xià   shāo shè jīng huí fēng zhèn báo wàn   shì yǒu zāi    
xióng piān wǎng   jùn cuī wéi xiǎn gān dǎn yōu   huàn cái kāi    
zhōng rán   yōu nán mái nán ér yào shēn zài bǎi   níng cuī    
lín zhī bào   qián shēn bēi