殢人娇 题扇头簪花美人

清代 顾太清
香袅金猊,恰恰兰衾梦醒。卖花声、催人临镜。牡丹开矣,正燕巢初定。 妆台畔、慢把玉容重整。 鬓影蝉轻,眉痕翠凝。天作就、爱花心性。一枝斜插,与乌云相并。 添妩媚、信手簪来偏称。
xiāng niǎo jīn   qià qià lán qīn mèng xǐng mài huā shēng cuī rén lín jìng dan kāi   zhèng yàn cháo chū dìng
zhuāng tái pàn màn róng chóng zhěng
bìn yǐng chán qīng   méi hén cuì níng tiān zuò jiù ài huā xīn xìng zhī xié chā   yún xiāng bìng
tiān mèi xìn shǒu zān lái piān chēng