题汪侍郎仲宗北山道院

宋代 汪莘
北山之宅可忘归,北山之山天下稀。 自非君身有仙骨,安得蓬壶阆苑相因依。 长松巨柏气象古,红鸾白凤交横飞。 朔风万里促冬日,金橘千树争光辉。 枢密曾孙侍御子,天资酷与前人似, 只今四十未为老,不选娥眉压闾里。 道院夜长霜月白,豪气犹余好宾客。 早晚春归花乱发,蝶舞莺啼亦伤魄。 此言聊戏尔,时事端可惜。 大儿只求上上考,次儿只用平平策。 胡运已衰当谢绝,西戎方强又须索。 北山主人那得闲,袖中三尺青蛇斑。 有客不知其所往,岁暮江头雪三尺。
běi shān zhī zhái wàng guī   běi shān zhī shān tiān xià  
fēi jūn shēn yǒu xiān   ān péng làng yuàn xiāng yīn  
cháng sōng bǎi xiàng   hóng luán bái fèng jiāo héng fēi  
shuò fēng wàn dōng   jīn qiān shù zhēng guāng huī  
shū zēng sūn shì zi   tiān qián rén shì  
zhī jīn shí wèi wèi lǎo   xuǎn é méi  
dào yuàn zhǎng shuāng yuè bái   háo yóu hǎo bīn  
zǎo wǎn chūn guī huā luàn   dié yīng shāng  
yán liáo ěr   shí shì duān  
ér zhǐ qiú shàng shàng kǎo   ér zhǐ yòng píng píng  
yùn shuāi dāng xiè jué   西 róng fāng qiáng yòu suǒ  
běi shān zhǔ rén de xián   xiù zhōng sān chǐ qīng shé bān  
yǒu zhī suǒ wǎng   suì jiāng tóu xuě sān chǐ