题王学士所藏王孟端老桧苍崖图

明代 曾棨
王郎工画妙入神,平生强项世所嗔。 有时兴至自盘礴,睥睨已喜旁无人。 忽然放笔作古桧,白日烟云倏暝晦。 淋漓尽带雷雨垂,惨淡长疑鬼神会。 古藤缠络枝相缪,屈铁磥砢腾蛟虬。 左拏右攫飞不去,崖石欲裂山精愁。 王郎一生何不遇,五十得官嗟已暮。 胸中时吐气峥嵘,半落苍厓化为树。 知君爱此长萧森,藏之愿比双南金。 秋来恐有乘槎客,泛入天河无处寻。
wáng láng gōng huà miào shén   píng shēng qiáng xiàng shì suǒ chēn  
yǒu shí xīng zhì pán   páng rén  
rán fàng zuò guì   bái yān yún shū míng huì  
lín jǐn dài léi chuí   cǎn dàn zhǎng guǐ shén huì  
téng chán luò zhī xiāng miù   tiě lěi téng jiāo qiú  
zuǒ yòu jué fēi   shí liè shān jīng chóu  
wáng láng shēng   shí guān jiē  
xiōng zhōng shí zhēng róng   bàn luò cāng huà wèi shù  
zhī jūn ài zhǎng xiāo sēn   cáng zhī yuàn shuāng nán jīn  
qiū lái kǒng yǒu chéng chá   fàn tiān chǔ xún