题吴长文得兰亭康相墓颜鲁公断碑

宋代 王安国
鲁公之忠旷世无,吾爱斯人何必书。九原寥寥不可诘,笔法彷佛精神馀。 况公于艺自天纵,一字宜用千金摹。想当挥洒笑谈际,不复靳惜唯所须。 山砠水险勇镵刻,照耀楚越连秦吴。百年兵火变陵谷,万里玉石埋榛芜。 时平好事搜遗迹,穷极南北缘崎岖。耳闻目见略已尽,疑有断裂留樵渔。 那知数尺翳尘土,洗涤近出都城居。松煤到纸觉飞动,气象磊落超钟虞。 吴卿获此喜惊坐,朝昏把玩过明珠。携来赠客客为赋,爽迈远并前贤驱。 自云感激得妙理,学入胜处繇勤劬。余闻书史羸蟠礴,意匠不为形骸拘。 能将声利瓦砾弃,点画应手成璠玙。公遭乱世生死俱,见危授命真丈夫。 俯仰兵刃犹簪裾,毫端妍丑骨睢盱。试怀局缩较精粗,体势岂暇烟云舒。 区区技巧尚乃尔,欲鸣道德宜何如。嗟哉荒烟几日月,豪俊忽徙临庭除。 由来始弃终见取,鉴裁谁敢欺锱铢。物微显晦亦有待,人生通塞无巧愚。 寄谢纷纷驰骛徒,真伪枉以好恶诬。
gōng zhī zhōng kuàng shì   ài rén shū jiǔ yuán liáo liáo   páng jīng shén    
kuàng gōng tiān zòng   yòng qiān jīn xiǎng dāng huī xiào tán   jìn wéi suǒ    
shān shuǐ xiǎn yǒng chán   zhào yào 耀 chǔ yuè lián qín bǎi nián bīng huǒ biàn líng wàn   shí mái zhēn    
shí píng hǎo shì sōu   qióng nán běi yuán ěr wén jiàn lüè jǐn   yǒu duàn liè liú qiáo    
zhī shù chǐ chén   jìn chū chéng sōng méi dào zhǐ jué fēi dòng   xiàng lěi luò chāo zhōng    
qīng huò jīng zuò   cháo hūn wán guò míng zhū xié lái zèng wèi shuǎng   mài yuǎn bìng qián xián    
yún gǎn miào   xué shèng chù yáo qín wén shū shǐ léi pán   jiàng wéi xíng hái    
néng jiāng shēng   diǎn huà yìng shǒu chéng fán gōng zāo luàn shì shēng jiàn   wēi shòu mìng zhēn zhàng    
yǎng bīng rèn yóu zān   háo duān yán chǒu huī shì huái 怀 suō jiào jīng   shì xiá yān yún shū    
qiǎo shàng nǎi ěr   míng dào jiē zāi huāng yān yuè háo   jùn lín tíng chú    
yóu lái shǐ zhōng jiàn   jiàn cái shuí gǎn zhū wēi xiǎn huì yǒu dài rén   shēng tōng sāi qiǎo    
xiè fēn fēn chí   zhēn wěi wǎng hào