题兴元明珠亭

唐代 京兆女子
寂寥满地落花红,独有离人万恨中。 回首池塘更无语,手弹珠泪与春风。
liáo mǎn luò huā hóng   yǒu rén wàn hèn zhōng
huí shǒu chí táng gèng   shǒu dàn zhū lèi chūn fēng