题阳江何氏挹翠轩

宋代 胡铨
人皆犯红尘,君独嗜空翠。 红尘终有得,空翠了无味。 自众人以观,君亦少良计。 细问红尘人,轩冕蔓倒敝。 方寸万斛埃,灰土常处袂。 翻思对青山,一洗秽浊气。 始知空翠佳,千古余爽思。 何子亦何人,对此日隐几。 明涵轩窗净,影入林牖媚。 眼界括穷碧,白鸟决归眥。 青山如高人,可挹不可致。
rén jiē fàn hóng chén   jūn shì kōng cuì  
hóng chén zhōng yǒu de   kōng cuì liǎo wèi  
zhòng rén guān   jūn shǎo liáng  
wèn hóng chén rén   xuān miǎn màn dào  
fāng cùn wàn āi   huī cháng chǔ mèi  
fān duì qīng shān   huì zhuó  
shǐ zhī kōng cuì jiā   qiān shuǎng  
zi rén   duì yìn  
míng hán xuān chuāng jìng   yǐng lín yǒu mèi  
yǎn jiè kuò qióng   bái niǎo jué guī  
qīng shān gāo rén   zhì