题月渊亭

宋代 郭祥正
仰攀明月轮,俯瞰沧海渊。乾坤惜形胜,此池何其偏。 灵溪九龙跃,仙山一峰圆。微红散晴绮,远碧衬瑶烟。 幽香发野秀,接语皆老禅。缘何近城郭,了无人世諠。 邂逅摄邦守,所乐多林泉。唯忧代者至,不得经残年。 老矣宁复来,吟哦强留连。他时考陈迹,不灭斯亭篇。
yǎng pān míng yuè lún   kàn cāng hǎi yuān qián kūn xíng shèng   chí piān    
líng jiǔ lóng yuè   xiān shān fēng yuán wēi hóng sàn qíng yuǎn   chèn yáo yān    
yōu xiāng xiù   jiē jiē lǎo chán yuán jìn chéng guō liǎo   rén shì xuān    
xiè hòu shè bāng shǒu   suǒ duō lín quán wéi yōu dài zhě zhì   jīng cán nián    
lǎo níng lái   yín é qiǎng liú lián shí kǎo chén   miè tíng piān