题云山图歌为武山胡炼师赋

元代 刘崧
山中之人兮云为徒,飘摇太虚中其迹安可拘。朝溶溶兮山巅,夕泄泄兮山隅。 长风吹度山海上,遥见楼阁青模糊。忆登武姥之高冈,遇仙人兮白霓裳。 方瞳绿鬓颜雪色,自挟凤竽吹洞章。凌空欲度三石梁,中天北斗何苍苍。 俯视六合惊尘黄,金华玉华相渺茫。浮云满地飞不起,但见白石磊磊如驱羊。 永丰刘郎称画手,为写仙山传不朽。高堂白昼起烟雾,指点林峦辨窗牖。 图中如此两古松,岁久乘云应化龙。弱水东浮会相见,长歌手把玉芙蓉。
shān zhōng zhī rén yún wéi   piāo yáo tài zhōng ān cháo róng róng shān diān   shān
cháng fēng chuī shān hǎi shàng   yáo jiàn lóu qīng dēng lǎo zhī gāo gāng   xiān rén bái cháng
fāng tóng 绿 bìn yán xuě   jiā fèng chuī dòng zhāng líng kōng sān shí liáng   zhōng tiān běi dǒu cāng cāng
shì liù jīng chén huáng   jīn huá huá xiāng miǎo máng yún mǎn fēi   dàn jiàn bái shí lěi lěi yáng
yǒng fēng liú láng chēng huà shǒu   wèi xiě xiān shān chuán xiǔ gāo táng bái zhòu yān   zhǐ diǎn lín luán biàn chuāng yǒu
zhōng liǎng sōng   suì jiǔ chéng yún yìng huà lóng ruò shuǐ dōng huì xiāng jiàn   cháng shǒu róng