题终南翠微寺空上人房

唐代 孟浩然
翠微终南里,雨后宜返照。闭关久沈冥,杖策一登眺。 遂造幽人室,始知静者妙。儒道虽异门,云林颇同调。 两心相喜得,毕景共谈笑。暝还高窗眠,时见远山烧。 缅怀赤城标,更忆临海峤。风泉有清音,何必苏门啸。
cuì wēi zhōng nán   hòu fǎn zhào guān jiǔ shěn míng   zhàng dēng tiào
suì zào yōu rén shì   shǐ zhī jìng zhě miào dào suī mén   yún lín tóng diào
liǎng xīn xiāng   jǐng gòng tán xiào míng hái gāo chuāng mián   shí jiàn yuǎn shān shāo
miǎn huái 怀 chì chéng biāo   gèng lín hǎi qiáo fēng quán yǒu qīng yīn   mén xiào