题竹寄子谟同知

明代 杨士奇
修筠生平陆,荆棘丛翳之。荆棘承雪霜,摧折遽无遗。 修筠当岁寒,秀色终不移。小人抱龌龊,志与君子违。 枘凿岂相入,萋斐腾诬辞。溷夷而廉蹠,岂云天可欺。 天道匪茫昧,谗夫宁几时。达士固贞节,安命诚奚疑。 臧氏不见尤,大贤有明规。因成修筠咏,遥赠心所期。
xiū yún shēng píng   jīng cóng zhī jīng chéng xuě shuāng   cuī shé
xiū yún dāng suì hán   xiù zhōng xiǎo rén bào chuò   zhì jūn zi wéi
ruì zuò xiāng   fěi téng hùn ér lián zhí   yún tiān
tiān dào fěi máng mèi   chán níng shí shì zhēn jié   ān mìng chéng
zāng shì jiàn yóu   xián yǒu míng guī yīn chéng xiū yún yǒng   yáo zèng xīn suǒ