题朱庆余闲居四首

唐代 牟融
潇洒藏修处,琴书与画图。白丁门外远,俗子眼前无。 楚楚临轩竹,青青映水蒲。道人能爱静,诸事近清枯。 尽日衡门闭,苍苔一径新。客心非厌静,悟道不忧贫。 白屋悬尘榻,清樽忆故人。近来疏懒甚,诗债后吟身。 闲客幽栖处,潇然一草庐。路通元亮宅,门对子云居。 按剑心犹壮,琴书乐有余。黄金都散尽,收得邺侯书。 寂寥荒馆下,投老欲何为。草色凝陈榻,书声出董帷。 闲云长作伴,归鹤独相随。才薄知无用,安贫不自危。
xiāo cáng xiū chù   qín shū huà bái dīng mén wài yuǎn   yǎn qián
chǔ chǔ lín xuān zhú   qīng qīng yìng shuǐ dào rén néng ài jìng   zhū shì jìn qīng
jìn héng mén   cāng tái jìng xīn xīn fēi yàn jìng   dào yōu pín
bái xuán chén   qīng zūn rén jìn lái shū lǎn shén   shī zhài hòu yín shēn
xián yōu chǔ   xiāo rán cǎo tōng yuán liàng zhái   mén duì yún
àn jiàn xīn yóu zhuàng   qín shū yǒu huáng jīn dōu sàn jìn   shōu de hòu shū
liáo huāng guǎn xià   tóu lǎo wéi cǎo níng chén   shū shēng chū dǒng wéi
xián yún zhǎng zuò bàn   guī xiāng suí cái báo zhī yòng   ān pín wēi