题朱舍人画南轩放鹤轩壁墨竹

明代 龚诩
郎官归自丝纶阁,醉向高堂写林薄。修篁挺挺石苍苍,细雨濛濛烟漠漠。 坐令咫尺见千里,信尔胸中有丘壑。南野老人真好奇,举酒属客要题诗。 座中英彦六七辈,文彩照耀光陆离。文雄画妙两绝作,悦目洗心良可乐。 吁嗟老我驽钝姿,浪迹江湖久沦落。迩来谬据西斋裀,知己岁寒欣有托。 清风明月幸平分,时得吟观伴孤鹤。
láng guān guī lún   zuì xiàng gāo táng xiě lín xiū huáng tǐng tǐng shí cāng cāng   méng méng yān
zuò lìng zhǐ chǐ jiàn qiān   xìn ěr xiōng zhōng yǒu qiū nán lǎo rén zhēn hào   jiǔ zhǔ yào shī
zuò zhōng yīng yàn liù bèi   wén cǎi zhào yào 耀 guāng wén xióng huà miào liǎng jué zuò   yuè xīn liáng
jiē lǎo dùn 姿   làng jiāng jiǔ lún luò ěr lái miù 西 zhāi yīn   zhī suì hán xīn yǒu tuō
qīng fēng míng yuè xìng píng fēn   shí yín guān bàn