题子昂松树障子歌盖王成之所藏者纸尾云大德八年正月廿夜灯下书

元代 贝琼
吴兴华法兼钟王,不独醉草过张旭。既无河朔少年之沓拖,又无深山羽人之退缩。 故人相遇乞何夕,银烛吐光如月白。手写青松障子歌,百金一子无所惜。 何物小儿憎妩媚,玉环飞燕皆倾国。嗟我平生秃千兔,夜写蝇头愧无益。 王孙骑鹤去不还,日落太湖云气赤。君家此木世希有,词翰风流与之敌。 纷纷真赝那足辩,珷玞敢厕连城璧。勿同玉枕永和书,一閟昭陵永相失。
xīng huá jiān zhōng wáng   zuì cǎo guò zhāng shuò shào nián zhī tuō   yòu shēn shān rén zhī tuì 退 suō
rén xiàng   yín zhú guāng yuè bái shǒu xiě qīng sōng zhàng   bǎi jīn zi suǒ
xiǎo ér zēng mèi   huán fēi yàn jiē qīng guó jiē píng shēng qiān   xiě yíng tóu kuì
wáng sūn hái   luò tài yún chì jūn jiā shì yǒu   hàn fēng liú zhī
fēn fēn zhēn yàn biàn   gǎn lián chéng tóng zhěn yǒng shū   zhāo líng yǒng xiāng shī