同尹少稷赋岩桂

宋代 韩元吉
江南秋尽犹无菊,只有幽香满岩谷。 纷纷千树散黄金,翠叶离披剪寒玉。 繁枝疑从缺月堕,嫩叶不受微风触。 芳枝冷淡谁与妍,雾雨阴晴自膏沐。 不妨松竹共行伍,要使芝兰尽臣仆。 小山有句嗟未尽,骚经已断谁能续。 每至凋零足惆怅,尚喜炉薰驻余馥。 为君扫地斗量归,犹胜胡椒夸百斛。
jiāng nán qiū jǐn yóu   zhǐ yǒu yōu xiāng mǎn yán  
fēn fēn qiān shù sàn huáng jīn   cuì jiǎn hán  
fán zhī cóng quē yuè duò   nèn shòu wēi fēng chù  
fāng zhī lěng dàn shuí yán   yīn qíng gào  
fáng sōng zhú gòng háng   yào shǐ 使 zhī lán jǐn chén  
xiǎo shān yǒu jiē wèi jǐn   sāo jīng duàn shuí néng  
měi zhì diāo líng chóu chàng   shàng xūn zhù  
wèi jūn sǎo dǒu liáng guī   yóu shèng jiāo kuā bǎi