晚出依隐精舍

明代 沈守正
病骨秋风渐渐轻,薄凉出郭带微醺。催红败绿霜前雨,懈白柔蓝水上云。 闲听鸟声如法鼓,远看路草是腰裙。莫言此地真堪隐,巳有新鸿不可闻。
bìng qiū fēng jiàn jiàn qīng   báo liáng chū guō dài wēi xūn cuī hóng bài shuāng 绿 qián xiè   bái róu lán shuǐ shàng yún    
xián tīng niǎo shēng   yuǎn kàn cǎo shì yāo qún yán zhēn kān yǐn   yǒu xīn hóng 鸿 wén