望海潮

元代 谭处端
堪嗟浮世,谁能省悟,人人俗景迷遮。颜貌日衰,残由尚苦,贪求爱恋婴娃。 欲海浪途赊。被二轮催促,易鬓霜华。忽尔无常,限到着甚理逃趖。 争如悟速抛家。屏尘缘外绝,内固根芽。三千密要,阴功八百,真诚炼行无差。 云水步烟霞。认三光真秀,凝结丹砂。异日功成,去也牛斗泛灵槎。
kān jiē shì   shuí néng xǐng   rén rén jǐng zhē yán mào shuāi   cán yóu shàng   tān qiú ài liàn yīng
hǎi làng shē bèi èr lún cuī   bìn shuāng huá ěr cháng   xiàn dào zhe shèn táo suō
zhēng pāo jiā píng chén yuán wài jué   nèi gēn sān qiān yào   yīn gōng bǎi   zhēn chéng liàn xíng chà
yún shuǐ yān xiá rèn sān guāng zhēn xiù   níng jié dān shā gōng chéng   niú dòu fàn líng chá