往王顺山值暴雨雷霆

宋代 苏舜钦
苍崖六月阴气舒,一霔淫雨如绳粗。霹雳飞出大壑底,烈火黑雾相奔趋。 人皆喘汗抱树立,紫藤翠蔓皆焦枯。逡巡已在天中吼,有如上帝来追呼。 震摇巨石当道落,惊嗥时闻虎与貙。俄而青巅吐赤日,行到平地晴如初。 回首绝壁尚可畏,吁嗟神怪何所无。
cāng liù yuè yīn shū   zhù yín shéng fēi chū   liè huǒ hēi xiāng bēn
rén jiē chuǎn hàn bào shù   téng cuì màn jiē jiāo qūn xún zài tiān zhōng hǒu   yǒu shàng lái zhuī
zhèn yáo shí dāng dào luò   jīng háo shí wén chū é ér qīng diān chì   xíng dào píng qíng chū
huí shǒu jué shàng wèi   jiē shén guài suǒ