玩花五首

唐代 徐凝
一树梨花春向暮,雪枝残处怨风来。 明朝渐校无多去,看到黄昏不欲回。 麹尘溪上素红枝,影在溪流半落时。 时人自惜花肠断,春风却是等闲吹。 朱霞焰焰山枝动,绿野声声杜宇来。 谁为蜀王身作鸟,自啼还自有花开。 谁家踯躅青林里,半见殷花焰焰枝。 忆得倡楼人送客,深红衫子影门时。 花到蔷薇明艳绝,燕支颗破麦风秋。 一番弄色一番退,小妇轻妆大妇愁。
shù huā chūn xiàng   xuě zhī cán chù yuàn fēng lái
míng cháo jiàn xiào duō   kàn dào huáng hūn huí
chén shàng hóng zhī   yǐng zài liú bàn luò shí
shí rén huā cháng duàn   chūn fēng què shì děng xián chuī
zhū xiá yàn yàn shān zhī dòng   绿 shēng shēng lái
shuí wèi shǔ wáng shēn zuò niǎo   hái yǒu huā kāi
shuí jiā zhí zhú qīng lín   bàn jiàn yīn huā yàn yàn zhī
chàng lóu rén sòng   shēn hóng shān zi yǐng mén shí
huā dào qiáng wēi míng yàn jué   yàn zhī mài fēng qiū
fān nòng fān tuì 退   xiǎo qīng zhuāng chóu