晚入石人坞还永兴寺

清代 厉鹗
拨萝寻微径,山意黯将暮。幽讨忘体疲,窈窕入深坞。 激籁不通人,踏石凡屡渡。返景忽难留,苍苍目争赴。 万竹皆为风,千花并成雾。去鸟有遗音,归樵讵同趣。 夕梵怀信宿,春溪延缓步。入门不生月,仍倚檐际树。
luó xún wēi jìng   shān àn jiāng yōu tǎo wàng   yǎo tiǎo shēn
lài tōng rén   shí fán fǎn jǐng nán liú   cāng cāng zhēng
wàn zhú jiē wèi fēng   qiān huā bìng chéng niǎo yǒu yīn   guī qiáo tóng
fàn huái 怀 xìn 宿   chūn yán huǎn mén shēng yuè   réng yán shù