挽唐可竹

宋代 陆文圭
穿杨折桂黄梁梦,庭下哦松白发秋。 兴废乃疳千古事,荣枯肯为一身谋。 江南有客朝金嵌,天上无人记玉楼。 丹旋西风范阳路,行人回首忆林丘。
chuān 穿 yáng zhé guì huáng liáng mèng   tíng xià ò sōng bái qiū  
xīng fèi nǎi gān qiān shì   róng kěn wèi shēn móu  
jiāng nán yǒu cháo jīn qiàn   tiān shàng rén lóu  
dān xuán 西 fēng fàn yáng   xíng rén huí shǒu lín qiū