闻画眉鸟声戏作

宋代 岳珂
木杪幽禽巧语新,何时曾记得名因。 样传京兆成双妩,人指渔阳开小颦。 尽称如簧啼白昼,未须对镜学青春。 山中有叟嗒无语,短褐庞眉更笑人。
miǎo yōu qín qiǎo xīn   shí céng de míng yīn  
yàng chuán jīng zhào chéng shuāng   rén zhǐ yáng kāi xiǎo pín  
jǐn chēng huáng bái zhòu   wèi duì jìng xué qīng chūn  
shān zhōng yǒu sǒu   duǎn páng méi gèng xiào rén