闻危太朴王叔善除宣文阁检讨三首 其三

元代 吴师道
亭障连山入杳茫,毡车如雪谩沙场。雕盘天际秋云白,雁去关南木叶黄。 独客应怜冠戴楚,閒愁无奈管吹羌。归来若度桑乾水,莫忘并州是故乡。
tíng zhàng lián shān yǎo máng   zhān chē xuě mán shā chǎng diāo pán tiān qiū yún bái   yàn guān nán huáng
yīng lián guān dài chǔ   xián chóu nài guǎn chuī qiāng guī lái ruò sāng qián shuǐ   wàng bīng zhōu shì xiāng