无闷 岁暮,风雨怀人

清代 陈洵
梅怯新箫,兰润旧屏,年色匆匆烛转。唤冷蝶幽衾,障天愁满。 不恨红楼望阻,恨响乱荒鸡无人馆。问甚情、却向钿车径绝,素书云断。 深绻。镜尘泫。想晕粉窄蛾,此时妆面。漫著破宫衣,暗翻铃怨。 谁寤辞年泪点,第一是、无端南来雁。料未掩、端正风流,待稳两欢重见。
méi qiè xīn xiāo   lán rùn jiù píng   nián cōng cōng zhú zhuǎn huàn lěng dié yōu qīn zhàng   tiān chóu mǎn    
hèn hóng lóu wàng   hèn xiǎng luàn huāng rén guǎn wèn shén qíng què xiàng diàn chē jìng jué shū   yún duàn      
shēn quǎn jìng chén xuàn xiǎng yūn fěn zhǎi é shí   zhuāng miàn màn zhù gōng àn fān líng   yuàn        
shuí nián lèi diǎn   shì duān nán lái yàn liào wèi yǎn duān zhèng fēng liú dài wěn liǎng   huān zhòng jiàn