乌夜啼·不禁枕簟新凉

宋代 杨无咎
不禁枕簟新凉。夜初长。又是惊回好梦、叶敲窗。江南望。江北望。水茫茫。赢得一襟清泪、拌馀香。
jīn zhěn diàn xīn liáng chū zhǎng yòu shì jīng huí hǎo mèng qiāo chuāng jiāng nán wàng jiāng běi wàng shuǐ máng máng yíng de jīn qīng lèi bàn xiāng