吴仲书寄惠墨莲歌以答之

宋代 何绛
南海吴生有道士,先世曾为柱下史。独遗清白与子孙,牙签万轴廉吏门。 岂徒德业嗣前人,文章顷刻成千言。兴酣画笔犹天然,常将墨汁写青莲。 造化在指神立臂,以意作画谁能传。去冬裂绢作长幅,寄我江边小茅屋。 江风吹动江水来,宛如花叶纷相触。又如四壁生幽香,丛蝶群蜂费翱翔。 绿头鸭子上壁隐,欲上不上殊踉跄。偶将往事閒相忆,我昔种莲村之侧。 刳木为舟六尺长,朝朝采莲到日昃。晚来鼓腹卧南窗,香风徐徐生两腋。 茆檐酌酒日三杯,莲实作饭当黍稷。世间理乱总不闻,有名不许时人识。 转盼星霜三十年,欲求此景安可得。跣足蓬头都市行,白日惨惨几无色。 我今坐对吴生墨,香气袭人翠滴滴,仿佛当年事艺植。 吴生吴生自非神手谁能画,因之永悬在高壁。
nán hǎi shēng yǒu dào shì   xiān shì céng wèi zhù xià shǐ qīng bái sūn   qiān wàn zhóu lián mén
qián rén   wén zhāng qǐng chéng qiān yán xīng hān huà yóu tiān rán   cháng jiāng zhī xiě qīng lián
zào huà zài zhǐ shén   zuò huà shuí néng chuán dōng liè juàn zuò zhǎng   jiāng biān xiǎo máo
jiāng fēng chuī dòng jiāng shuǐ lái   wǎn huā fēn xiāng chù yòu shēng yōu xiāng   cóng dié qún fēng fèi áo xiáng
绿 tóu zi shàng yǐn   shàng shàng shū liàng qiàng ǒu jiāng wǎng shì xián xiāng   zhǒng lián cūn zhī
wèi zhōu liù chǐ zhǎng   zhāo zhāo cǎi lián dào wǎn lái nán chuāng   xiāng fēng shēng liǎng
máo yán zhuó jiǔ sān bēi   lián shí zuò fàn dāng shǔ shì jiān luàn zǒng wén   yǒu míng shí rén shí
zhuǎn pàn xīng shuāng sān shí nián   qiú jǐng ān xiǎn péng tóu shì xíng   bái cǎn cǎn
jīn zuò duì shēng   xiāng rén cuì   fǎng 仿 dāng nián shì zhí
shēng shēng fēi shén shǒu shuí néng huà   yīn zhī yǒng xuán zài gāo