下第别郜扶(一作大,一作秩)

唐代 马戴
穷途别故人,京洛泣风尘。在世即应老,他乡又欲春。 平生空志学,晚岁拙谋身。静话归休计,唯将海上亲。
qióng bié rén   jīng luò fēng chén zài shì yīng lǎo   xiāng yòu chūn
píng shēng kōng zhì xué   wǎn suì zhuō móu shēn jìng huà guī xiū   wéi jiāng hǎi shàng qīn