下第有感
古人有遗言,天地如掌阔。我行三十载,青云路未达。
尝闻读书者,所贵免征伐。谁知失意时,痛于刃伤骨。
身如石上草,根蒂浅难活。人人皆爱春,我独愁花发。
如何归故山,相携采薇蕨。
gǔ
古
rén
人
yǒu
有
yí
遗
yán
言
,
tiān
天
dì
地
rú
如
zhǎng
掌
kuò
阔
。
。
wǒ
我
xíng
行
sān
三
shí
十
zài
载
,
qīng
青
yún
云
lù
路
wèi
未
dá
达
。
。
cháng
尝
wén
闻
dú
读
shū
书
zhě
者
,
suǒ
所
guì
贵
miǎn
免
zhēng
征
fá
伐
。
。
shéi
谁
zhī
知
shī
失
yì
意
shí
时
,
tòng
痛
yú
于
rèn
刃
shāng
伤
gǔ
骨
。
。
shēn
身
rú
如
shí
石
shàng
上
cǎo
草
,
gēn
根
dì
蒂
qiǎn
浅
nán
难
huó
活
。
。
rén
人
rén
人
jiē
皆
ài
爱
chūn
春
,
wǒ
我
dú
独
chóu
愁
huā
花
fā
发
。
。
rú
如
hé
何
guī
归
gù
故
shān
山
,
xiāng
相
xié
携
cǎi
采
wēi
薇
jué
蕨
。
。