相和歌辞。长门怨二首

唐代 高蟾
天上何劳万古春,君前谁是百年人。魂销尚愧金炉烬, 思起犹惭玉辇尘。烟翠薄情攀不得,星芒浮艳采无因。 可怜明镜来相向,何似恩光朝夕新。 天上凤凰休寄梦,人间鹦鹉旧堪悲。 平生心绪无人识,一只金梭万丈丝。
tiān shàng láo wàn chūn   jūn qián shuí shì bǎi nián rén hún xiāo shàng kuì jīn jìn  
yóu cán niǎn chén yān cuì qíng pān   xīng máng yàn cǎi yīn
lián míng jìng lái xiāng xiàng   ēn guāng zhāo xīn
tiān shàng fèng huáng xiū mèng   rén jiān yīng jiù kān bēi
píng shēng xīn rén shí   zhī jīn suō wàn zhàng