相和歌辞。估客乐

唐代 元稹
估客无住著,有利身即行。出门求火伴,入户辞父兄。 父兄相教示,求利莫求名。求名有所避,求利无不营。 火伴相勒缚,卖假莫卖诚。交关少交假,交假本生轻。 自兹相将去,誓死意不更。一解市头语,便无乡里情。 鍮石打臂钏,糯米炊项璎。归来村中卖,敲作金玉声。 村中田舍娘,贵贱不敢争。所费百钱本,已得十倍赢。 颜色转光净,饮食亦甘馨。子本频蕃息,货赂日兼并。 求珠驾沧海,采玉上荆衡。北买党项马,西擒吐蕃鹦。 炎洲布火浣,蜀地锦织成。越婢脂肉滑,奚僮眉眼明。 通算衣食费,不计远近程。经营天下遍,却到长安城。 城中东西市,闻客次第迎。迎客兼说客,多财为势倾。 客心本明黠,闻语心已惊。先问十常侍,次求百公卿。 侯家与主第,点缀无不精。归来始安坐,富与王家勍。 市卒酒肉臭,县胥家舍成。岂惟绝言语,奔走极使令。 大儿贩材木,巧识梁栋形。小儿贩盐卤,不入州县征。 一身偃市利,突若截海鲸。钩距不敢下,下则牙齿横。 生为估客乐,判尔乐一生。尔又生两子,钱刀何岁平。
zhù zhù   yǒu shēn xíng chū mén qiú huǒ bàn   xiōng
xiōng xiāng jiào shì   qiú qiú míng qiú míng yǒu suǒ   qiú yíng
huǒ bàn xiāng lēi   mài jiǎ mài chéng jiāo guān shǎo jiāo jiǎ   jiāo jiǎ běn shēng qīng
xiāng jiāng   shì gēng jiě shì tóu   biàn 便 xiāng qíng
tōu shí chuàn   nuò chuī xiàng yīng guī lái cūn zhōng mài   qiāo zuò jīn shēng
cūn zhōng tián shè niáng   guì jiàn gǎn zhēng suǒ fèi bǎi qián běn   shí bèi yíng
yán zhuǎn guāng jìng   yǐn shí gān xīn běn pín fān   huò jiān bìng
qiú zhū jià cāng hǎi   cǎi shàng jīng héng běi mǎi dǎng xiàng   西 qín yīng
yán zhōu huǒ huàn   shǔ jǐn zhī chéng yuè zhī ròu huá   tóng méi yǎn míng
tōng suàn shí fèi   yuǎn jìn chéng jīng yíng tiān xià biàn   què dào cháng ān chéng
chéng zhōng dōng 西 shì   wén yíng yíng jiān shuō   duō cái wèi shì qīng
xīn běn míng xiá   wén xīn jīng xiān wèn shí cháng shì   qiú bǎi gōng qīng
hòu jiā zhǔ   diǎn zhuì jīng guī lái shǐ ān zuò   wáng jiā qíng
shì jiǔ ròu chòu   xiàn jiā shè chéng wéi jué yán   bēn zǒu shǐ 使 lìng
ér fàn cái   qiǎo shí liáng dòng xíng xiǎo ér fàn yán   zhōu xiàn zhēng
shēn yǎn shì   ruò jié hǎi jīng gōu gǎn xià   xià chǐ 齿 héng
shēng wèi   pàn ěr shēng ěr yòu shēng liǎng zi   qián dāo suì píng