相和歌辞。婕妤怨

唐代 刘方平
夕殿别君王,宫深月似霜。人愁在长信,萤出向昭阳。 露裛红兰死,秋凋碧树伤。惟当合欢扇,从此箧中藏。
diàn 殿 bié jūn wáng   gōng shēn yuè shì shuāng rén chóu zài cháng xìn   yíng chū xiàng zhāo yáng
hóng lán   qiū diāo shù shāng wéi dāng huān shàn   cóng qiè zhōng cáng