仙居县杜氏二真庙诗

元代 乃贤
君不见潇湘江上斑斑竹,雨洒疏林泪痕绿。又不见金溪县里两婵娟,身化白金金渐复。 至今九疑山下大江西,窈窕祠堂依古木。仙居更有杜贞娥,千古清风凛相续。 贞娥鬻饼东阳市,厨人相挑愤投齿。捉刀夜断贼奴头,勇烈真同丈夫子。 脱身窜匿来孟溪,木食涧饮幽岩栖。茕茕姊妹自相保,天寒愁听哀猿啼。 夜雨奔流溢山趾,月黑溪深黯无底。呜呼双娥同溺死,玉骨藤缠高树里。 开元贤令衔馀哀,筑祠却傍苍崖开。悲风萧萧落山叶,精灵日暮犹归来。 陈侯自是古零后,来作仙居民父母。衔香赤脚祷龙湫,秋日甘霖起枯朽。 去年飞章彻九阍,紫绫裁诰褒贞魂。鸾车孔盖蔽白日,仿佛来谢朝家恩。 男儿堂堂躯七尺,忍诟含羞污简册。何如贞惠贞淑两真仙,万古千秋长庙食。
jūn jiàn xiāo xiāng jiāng shàng bān bān zhú   shū lín lèi hén 绿 yòu jiàn jīn xiàn liǎng chán juān   shēn huà bái jīn jīn jiàn
zhì jīn jiǔ shān xià jiāng 西   yǎo tiǎo táng xiān gèng yǒu zhēn é   qiān qīng fēng lǐn xiāng
zhēn é bǐng dōng yáng shì   chú rén xiàng tiāo fèn tóu chǐ 齿 zhuō dāo duàn zéi tóu   yǒng liè zhēn tóng zhàng
tuō shēn cuàn lái mèng   shí jiàn yǐn yōu yán qióng qióng mèi xiāng bǎo   tiān hán chóu tīng āi yuán
bēn liú shān zhǐ   yuè hēi shēn àn shuāng é tóng   téng chán gāo shù
kāi yuán xián lìng xián āi   zhù què bàng cāng kāi bēi fēng xiāo xiāo luò shān   jīng líng yóu guī lái
chén hóu shì líng hòu   lái zuò xiān mín xián xiāng chì jiǎo dǎo lóng jiǎo   qiū gān lín xiǔ
nián fēi zhāng chè jiǔ hūn   líng cái gào bāo zhēn hún luán chē kǒng gài bái   fǎng 仿 lái xiè cháo jiā ēn
nán ér táng táng chǐ   rěn gòu hán xiū jiǎn zhēn huì zhēn shū liǎng zhēn xiān   wàn qiān qiū zhǎng miào shí