小重山·绿树莺啼春正浓

宋代 何大圭
绿树莺啼春正浓,钗头青杏小,绿成丛。玉船风动酒鳞红。歌声咽,相见几时重? 车马去匆匆,路随芳草远,恨无穷。相思只在梦魂中。今宵月,偏照小楼东。
绿 shù yīng chūn zhèng nóng   chāi tóu qīng xìng xiǎo   绿 chéng cóng chuán fēng dòng jiǔ lín hóng shēng yàn   xiāng jiàn shí zhòng  
chē cōng cōng   suí fāng cǎo yuǎn   hèn qióng xiāng zhī zài mèng hún zhōng jīn xiāo yuè   piān zhào xiǎo lóu dōng

注释

  • 相见几时重:几时重相见。

注释

①相见几时重:几时重相见。

评解

  这首词抒发伤离惜别之情。上片写暮春送别,莺啼、歌咽,无限眷恋。下片写别后相思。芳草路远,幽恨无穷。月照小楼,撩人相思。全词以景衬情,思绪绵绵。造语婉妙,余味悠长。