效何水部二首

唐代 韦应物
玉宇含清露,香笼散轻烟。应当结沉抱,难从兹夕眠。 夕漏起遥恨,虫响乱秋阴。反复相思字,中有故人心。
hán qīng   xiāng lóng sàn qīng yān yīng dāng jié chén bào   nán cóng mián
lòu yáo hèn   chóng xiǎng luàn qiū yīn fǎn xiāng   zhōng yǒu rén xīn