萧史携弄玉上升

唐代 曹唐
岂是丹台归路遥,紫鸾烟驾不同飘。一声洛水传幽咽, 万片宫花共寂寥。红粉美人愁未散,清华公子笑相邀。 缑山碧树青楼月,肠断春风为玉箫。
shì dān tái guī yáo   luán yān jià tóng piāo shēng luò shuǐ chuán yōu  
wàn piàn gōng huā gòng liáo hóng fěn měi rén chóu wèi sàn   qīng huá gōng xiào xiāng yāo
gōu shān shù qīng lóu yuè   cháng duàn chūn fēng wèi xiāo