小园春至偶呈吏部窦郎中

唐代 羊士谔
松筱虽苦节,冰霜惨其间。欣然发佳色,如喜东风还。 幽抱想前躅,冥鸿度南山。春台一以眺,达士亦解颜。 偃息非老圃,沉吟閟玄关。驰晖忽复失,壮气不得闲。 君子当济物,丹梯谁共攀。心期自有约,去扫苍苔斑。
sōng xiǎo suī jié   bīng shuāng cǎn jiān xīn rán jiā   dōng fēng hái
yōu bào xiǎng qián zhú   míng hóng 鸿 nán shān chūn tái tiào   shì jiě yán
yǎn fēi lǎo   chén yín xuán guān chí huī shī   zhuàng xián
jūn zi dāng   dān shuí gòng pān xīn yǒu yuē   sǎo cāng tái bān