夏日华山别韩博士愈

唐代 鲍溶
别地泰华阴,孤亭潼关口。夏日可畏时,望山易迟久。 暂因车马倦,一逐云先后。碧霞气争寒,黄鸟语相诱。 三峰多异态,迥举仙人手。天晴捧日轮,月夕弄星斗。 幽疑白帝近,明见黄河走。远心不期来,真境非吾有。 鸟鸣草木下,日息天地右。踯躅因风松,青冥谢仙叟。 不知无声泪,中感一颜厚。青霄上何阶,别剑空朗扣。 故乡此关外,身与名相守。迹比断根蓬,忧如长饮酒。 生离抱多恨,方寸安可受。咫尺岐路分,苍烟蔽回首。
bié tài huà yīn   tíng tóng guān kǒu xià wèi shí   wàng shān chí jiǔ
zàn yīn chē juàn   zhú yún xiān hòu xiá zhēng hán   huáng niǎo xiāng yòu
sān fēng duō tài   jiǒng xiān rén shǒu tiān qíng pěng lún   yuè nòng xīng dǒu
yōu bái jìn   míng jiàn huáng zǒu yuǎn xīn lái   zhēn jìng fēi yǒu
niǎo míng cǎo xià   tiān yòu zhí zhú yīn fēng sōng   qīng míng xiè xiān sǒu
zhī shēng lèi   zhōng gǎn yán hòu qīng xiāo shàng jiē   bié jiàn kōng lǎng kòu
xiāng guān wài   shēn míng xiàng shǒu duàn gēn péng   yōu zhǎng yǐn jiǔ
shēng bào duō hèn   fāng cùn ān shòu zhǐ chǐ fēn   cāng yān huí shǒu